NHỮNG MÓN QUÀ LÀM TRÁI TIM BA PHẢI TAN CHẢY

2017-06-11 20:08:40 0 Bởi: Maisen Thời gian đọc: 647

Mỗi đứa con được sinh ra với đầy đủ tứ chi thực chất đã là một món quà vô giá đối với ba mẹ rồi. Tuy vậy chúng ta vẫn luôn mong mình có thể làm được những gì tốt nhất, hoàn hảo nhất để dành tặng cho ba mẹ mình. Chẳng cần những điều thật to tát hay lộng lẫy, ba mẹ luôn cảm thấy hạnh phúc với những điều nhỏ nhoi, đơn giản mà đứa con tự tay chuẩn bị. 


1. Từ những ngày còn là một đứa trẻ chưa nói được tròn vành rõ chữ, con đã thể hiện ước mơ của mình rõ ràng qua những nét vẽ nguệch ngoạc với những cây bút chì màu đầu tiên được ba mua tặng. Năm đó, ngày sinh nhật của ba, con đã ấp ủ thật lâu và vẽ tặng ba hình gia đình mình. Bây giờ nhìn lại chắc chắn là thấy chẳng đẹp chút nào rồi, vậy mà năm đó ba ôm con vào lòng mà rơm rớm nước mắt.

2. Năm con học lớp chín, mới biết thêm ít đôi chút về việc nấu ăn, đã cảm thấy rất hứng thú nôn nao được nấu cho cả nhà một bữa ra trò. Sáng hôm sau con đã lật đật dậy thật sớm, khua nồi niêu xoong chảo đủ kiểu để làm cho ba một bữa sáng thật ngon trước khi đi làm. Gương mặt ba hôm ấy vô cùng hân hoan và tràn đầy năng lượng, làm con cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Lúc ba đi làm, con dọn dẹp bãi chiến trường của mình và ăn thử, không ngờ nó lại… mặn tới mức kinh khủng như vậy…

3. Con gái của ba thích chụp ảnh lắm nhưng chụp chẳng đẹp, bố cục chẳng rõ, màu sắc cũng không có chút hài hòa nào. Mấy tuần liền ôm cái máy của ba nghịch nghịch loay hoay tập xài, muốn làm một bộ album nho nhỏ tặng ba nhân dịp ngày quan trọng. Thế là hôm nào cũng lén lút đi theo ba chụp những công việc thường ngày ba hay làm, từ đơn giản đến phức tạp, từ lúc chú tâm đến khi ba thư giãn, con đều cố gắng bắt cho kịp được những khoảnh khắc ấy. Dù không giỏi chỉnh ảnh nhưng con cũng tập sử dụng một vài phần mềm rồi dành cả tuần để đi sửa và in ra thành một cuốn photobook tặng ba. Lúc ba cầm lấy món quà, ba đã không biết nói gì thêm, chỉ ôm con gái vào lòng thật lâu, mãi mới buông.

4. Ngày của ba cũng là ngày con được nhận tháng lương đầu tiên. Lúc đó con đi làm đã suy nghĩ rằng mình phải thật chăm chỉ, thật cố gắng, khi nhận lương việc nhất định sẽ ôm số tiền đi mua cho ba một đôi giày thật chỉnh tề, thật lịch lãm. Đôi giày của ba đã cũ nhưng ba vẫn cứ tiếc không muốn mua đôi mới, bao nhiêu tiền đều tích cóp để lo cho việc học của con, lo cho tương lai con phía trước nữa. Khi thấy chân ba xỏ vừa đôi giày, mặt hiện rõ lên niềm thích thú, lòng con cảm thấy thật bình yên. Cả đời cũng chỉ mong có thể sớm thành công và báo hiếu cho ba thôi.

5. Tuy là một đứa con gái nhưng tay chân lại hậu đậu, tính tình vụng về, đụng vào chuyện gì cũng không thành, khiến ba luôn lo lắng. Con và ba tuy không nói chuyện nhiều với nhau nhưng con luôn hiểu tình yêu thương của ba dành cho mình. Con đã lên kế hoạch sẽ tặng ba một tấm thiệp con tự tay làm, dù cảm thấy có chút… bất khả thi nhưng con vẫn kệ, lên danh sách một loạt những thứ cần mua như giấy, bìa cứng, bút màu, các loại băng keo nữa. Thế là con đã chật vật cả ngày trời, thức đến hai giờ sáng để hoàn thành thứ mà con tự cho là… tuyệt tác! Mấy ngày hôm sau ba vẫn cứ cầm tấm thiệp ấy đi khoe bạn bè, hàng xóm, miệng thì không ngừng khoe của con tôi tự tay làm đấy.


Bài viết liên quan

Bình luận

Viết bình luận